Nhưng có lẽ ai rồi cũng phải biết ơn tình đầu khờ dại để ta biết rằng thế giới này không phải cứ yêu nhau là về được bên nhau, để ta biết rằng để đến được với nhau ngoài duyên còn phải có nợ, để ta biết rằng ở đâu đó vẫn có người xứng đáng hơn đang chờ ta…
tinh-dau-khong-nat-cung-tan-phai
Tình đầu là mối tình đẹp và dang dở, cũng bởi lẽ dang dở nên để lại cho ta nhiều luyến tiếc. Những xúc cảm đầu đời đơn giản nhưng mãnh liệt ấy làm con người ta khắc sâu vào tận tim gan, để những năm tháng sau này vẫn thường nhớ về và dành một góc thật sâu trong tim để lưu giữ, bảo vệ.

Khi người ta cho đi quá nhiều, dành tình cảm quá nhiều và yêu thương quá nhiều thì thật khó để quên đi điều đó, dù cho có còn là kỉ niệm thì cũng trở thành miền kí ức khó phai nhất. Dù năm tháng có đi qua, kí ức có nhuốm màu thời gian, dần cũng trở thành những đoạn phim cũ, dù cho hình ảnh có mờ nhạt nhưng cảm xúc thì y nguyên như những ngày đầu. Mối tình đầu khắc sâu những rung động lần đầu tiên, dù có khờ dại, ngây ngô nhưng nguyên thủy và sâu sắc nhất.

Chẳng phải ta vẫn thường nghe nói “tình đầu là tình dang dở” đó hay sao. Có những thứ trọn vẹn, có những hạnh phúc tròn đầy làm người ta ngưỡng mộ và ao ước nhưng cũng có những cảm xúc dở dang làm cho người ta đầy tiếc nuối và khắc khoải khi nhớ về.

Bạn có còn nhớ cảm giác khi lần đầu nắm tay “tình đầu”? hẳn là tôi không quên và tôi dám chắc cả bạn cũng không thể quên được cái nắm tay ấy. Lần đầu nắm tay người mình thích, vừa hồi hộp vừa ngượng ngùng nhưng cũng đầy ấm áp và yêu thương…chẳng thế mà cảm xúc của cái nắm tay ấy đi theo bạn suốt cuộc đời không quên đó sao. Giản dị làm sao thứ cảm xúc ngây thơ ngày ấy, quý trọng làm sao những ngày xưa ấy, để cho ta biết rằng trên thế giới này có những người hoàn toàn xa lạ nhưng vì yêu nhau, vì thích nhau họ trở nên thân thiết, gần gũi, quan tâm nhau.
Nhưng cũng thật tiếc nuối làm sao, dang dở làm sao “tình đầu” chẳng thể trọn vẹn, họ chọn cách xa nhau, quay trở về làm những người xa lạ…Và vô tình họ làm đau nhau, tổn thương nhau, tổn thương trái tim lần đầu biết yêu, để rồi vết thương ấy mãi mãi trở thành vết sẹo không thể nào lành trong trái tim họ. Cũng bởi vì chẳng thể nào lành nên “tình đầu” – mỗi khi nhớ về rất đẹp cũng rất xót xa…

Nhưng có lẽ ai rồi cũng phải biết ơn tình đầu khờ dại để ta biết rằng thế giới này không phải cứ yêu nhau là về được bên nhau, để ta biết rằng để đến được với nhau ngoài duyên còn phải có nợ, để ta biết rằng ở đâu đó vẫn có người xứng đáng hơn đang chờ ta…

[adscontent]